Tôi - Người dẫn đường!

By Hồn Nhiên

    
Sáng ngày 18/12/2010 lúc 7h tại công viên Văn hóa Láng Le thuộc xã Lê Minh Xuân- Huyện Bình Chánh. Đã diễn ra vòng thi bán kết cuộc thi Người dẫn đường xuất sấc lần I năm 2010 mang tên "Tôi- Người dẫn đường". 
Cuộc thi quy tụ hơn 59 bạn sinh viên đến từ 10 đội khác nhau. Với các phần thi đội nhóm cá nhân hết sức sinh động và bổ ích nhưng không kém ly kỳ và mạo hiểm. Với các phần thi: Lý thuyết: Xác định phương hướng Morse Seamphore Dấu đường các kiểu thắt nút dây đàm phán nhanh trí... Thực Hành: Nấu ăn hành quân rừng ước đạt sơ cấp cứu xác định phương hướng dấu đường liên lạc viên dựng lều quản trò vượt sông giải mật thư... Theo mỗi bài thi là 1 điều được rút ra rất bổ ích cho đời sống và học tập. Sau phần thi bán kết BGK sẽ chọn ra 20 bạn đế bước tiếp vào vòng thi sau: Dưới đây là 1 vài hình ảnh do phóng viên FDHV ghi lại được: Các bạn thí sinh di chuyển tới Cviên làng le bằng xe bus số 71 và trước 7h sáng để tập trung làm lễ có nhiều bạn đã đến từ sớm để không bị trể xe.  (Thông tin từ forum DHV)
   
 
      Tôi đã có những mảng kí ức thật đẹp cùng với cuộc thi “người dẫn đường xuất sắc”. Những kỉ niệm đẹp như chưa bao giờ có những con người tuyệt vời như chưa bao giờ tuyệt vời. Dù kết quả có như thế nào thì trong tôi đó vẫn là những lần đầu tiên đầy thú vị: Lần đầu tiên “hành quân” lần đầu tiên vượt rừng vượt sông tải ba lô đồ đạc; lần đầu tiên đối mặt với những câu hỏi “trên trời dưới đất” của BTC lần đầu tiên chơi những trò quái gở…và thật nhiều thật nhiều những “lấn đầu tiên” khó gọi thành tên. Và…tôi còn có những khoảnh khắc “xông pha” thật đẹp cùng những đồng đội mình – Cánh cụt rừng.
(đội mình "nhỏ mà có võ lùn nhưng anh hùng và xinh một cách lung linh")

More...

Thôi...dừng lại!

By Hồn Nhiên

      Họ đã cùng tôi đi qua những ngày khó khăn đi qua những trận ẩu đả đi qua những công việc phức tạp lẫn đơn giản. Họ cho tôi biết tôi quan trọng như thế nào đối với họ...và rồi tôi được gì?.

      Thứ mà tôi đang có chính là thứ mà họ từng nói đó là TÌNH BẠN. Thời gian đáng sợ đến nỗi tôi phải nép mình cố tránh đi sự lạnh lung của nó. Cười cười nói nói đùa đùa...nhưng chỉ vài ngày ngắn ngủi thôi là tôi lại muốn hỏi ngay lập tức: tôi có còn là bạn của bạn?.

More...

Khoảng trống về đêm

By Hồn Nhiên

   Nơi ấy thật quá ngột ngạt. Một không gian nhỏ nhưng sự căng thẳng ở mỗi con người trong đó như khiến "cái hộp chật chội"  sắp nổ tung ra.

   Rất nhiệt huyết và muốn gắn bó lâu dài nhưng quả thật là "không thở được". Một chút bình yên đến từ nơi ấy tôi cũng không tìm ra.  Và nào phải chỉ ngần ấy lí do...Còn nữa đó là sự bất công đến từ những con người trong thế giới ấy. Áp lực đến từ nhiều phía và tôi quá nhỏ bé để chèo chống trước cơn "bão" áp lực kia. Tôi muốn là tôi của những ngày còn bé dại bầu trời trong mắt không gợn chút mây mọi người đều đẹp và thế giới thật hồng.Hãy cho tôi biết con đường nào trở về góc khuất trong tâm hồn? Tôi muốn về và tìm lại những ngày tháng đã bị lãng quên!.

More...

Viết cho anh

By Hồn Nhiên

      

 

      Nhìn họ hạnh phúc Nó chợt thấy đau cảm giác tê cứng đến khó thở. Xem tình yêu của họ lớn dần lên qua những trang nhật kí viết về nhau Nó biết rằng cơ hội dù là mong manh cũng không dành cho nó. Lặng lẽ yêu anh từ ngày tháng này qua ngày tháng khác...nhưng nào ai biết!

      Đã bao nhiêu lần rồi nhỉ đã bao nhiêu lần Nó đau đớn xem album về những ngày hẹn hò của anh và người ta...Nó cười chua xót và bảo: Thật là đẹp và hạnh phúc. Anh cười dịu dàng mà nụ cười ấy Nó chỉ thấy trên những bức ảnh đó...Còn với nó Anh đã bao giờ tặng nó một nụ cười đơn giản như thế chưa?

More...

Ngày tháng đẹp...

By Hồn Nhiên

 

 

More...

Chút linh tinh

By Hồn Nhiên

   Haiz! Nói chuyện mà cứ không hợp tác kiểu như thế thì...nghi lắm!

   Hôm qua là một ngày lịch sử. Cười cả ngày và hạnh phúc suốt đến đêm.  Chắc vì mình đã lớn hơn và biết tự hào về bản thân. Ai đi qua cuộc đời tôi cũng đều là bạn tôi. Tình bạn! ôi trong suốt như pha lê và dễ vỡ như thủy tinh...

   "Hỡi chiếc lá nào bay về trời có gửi lời với tôi..."

More...

Điều cuộc sống dạy...

By Hồn Nhiên

      Tôi xin trích 1 bài viết của Đoàn Công Lê Huy mà tôi cho là rất ý nghĩa với tất cả chúng ta

TU CÓ NGHĨA LÀ SỬA

 

      Có thể bạn đã nói câu lỡ làm bạn bè giận. Bạn mong đc quay trở lại mấy jờ trc đó để bạn dc nói lại và bạn sẽ ko nói như thế nữa.Có thể bạn đã phạm phải 1 sai lầm và đang phải tạm ngồi"uống nc chè" trên phòng giám hiệu.Ngoài kia nắng vàng nhảy nhót bạn bè vô tư nô đùa còn bạn phải chịu biết bao lo lắng ngổm ngang trong lòng.Bạn chỉ mong đc bắt đầu lại mấy jờ trc đó để bạn ko làm điều dại dột như vậy bạn lại đc như các bạn ngoài kia vô yư nô đùa...sad Ai trong đời mà chẳng phải trải qua những giây phút với cảm jác tương tự như vậy.

 

      

      Như cô bé bán diêm đốt sáng những que diêm chỉ mong thấy lại dc cảnh ấm áp ngày xưa khi bà của cô bé còn sống cô bé ko phải bơ vơ lạnh lẽo như này.Những que diêm cuối cùng cháy hết cô bé chết cóng bên góc phố.Như Nôbita trong truyện Đôrêmon chỉ mong trở lại thế giới cổ tích vào thời điểm cô bé bán diêm trong đêm Noel để sửa lại câu chuyện thương tâm để júp em bé ko phải chết rét trong cô đơn lạn giá... sad

More...

Huề nha!

By Hồn Nhiên

      Chỉ một chuyện vặt một câu nói ít từ...vậy mà bạn đã giận và không tha thứ cho tôi.

 

      Quá nhiều cái đầu  tiên như thế...cũng có nghĩa là chúng ta chưa hiểu nhau nên  mới có nhiều mâu thuẫn đến vậy.

      "m lam t that vong m lam t im lang m lam t nhu ng vo hinh m la ng dau tien lam t mat kiem che ngay trc mat moi ng rui....m lam t luc nao cugn mun ton trong m ma lai đóng sập của vp trc mat X

       m la ng chui t 1 tu ma trc h t chua nghe ai chui t vay....m la ng ban dau tien ma noi t 0 la j cua m trogn khi do t la ban m chi mun jup m

      m la ng ma co dc nhiu cai dau tien nhat "

      

      Bạn hiểu thì mình tiếp tục là bạn. Còn không thì thôi mình là người dưng chứ mình cũng cố gắng nhiều lắm rồi.

More...

Đàm phán với thế gian

By Hồn Nhiên

    

 

       Tôi cảm thấy quá khó hiểu về những chuyện đã xảy ra...nhưng tôi không biết phải đi đâu để tìm cho mình đôi lời giải thích!.

      Vui - buồn - đau - mệt mỏi ... cảm giác nào cũng có sự tồn tại của họ.  Giá không phải là bạn của  họ thì thế giới của  tôi nào phải xáo trộn nào phải gặp nhiều biến cố như lúc này.

      Họ - vẫn là họ đó là những con người kiệt xuất thông minh rất tài và rất nhạy. Họ thật xuất sắc trong học tập thật duyên dáng đáng yêu trong cái nhìn của một "họ" còn lại...

More...