Một thể loại.....

Bài viết kỉ niệm 2 năm ngày thiết lập 5phkhocnhe.vnweblogs.com

24/5/2008 - 24/5/2010

Thời gian bắt đầu: 1h23 sáng 24/5/2010

Thời gian hoàn thành: 15h 27/5/2010

Viết bởi: Hồn Nhiên

Ngày về...


 

Nắng hè đã đốt cháy gần hết tháng Năm. Phượng - với sắc đỏ bi ai lại càng thêm chói chang rực lửa. Mùa thi nữa lại đến!. Ai học xong bài ai chưa... Ai khéo giấu cảm xúc ai không - hỡi mùa hè?.

Tớ - Kẻ đang loay hoay tìm quầy vé...để mua một tấm vé về xứ "Nắng Hè" thôn "Phượng Vĩ" năm nào.

   
   Ôi bến xe! Đông nghẹt người ta. Kẻ về Cà Mau Hậu Giang; người về Cần Thơ Sóc Trăng...chỉ duy nhất mình tớ là mua vé về tỉnh "Nhớ". Không cần phải chen chút xô đẩy nhau để có được vé tớ thư thả mua vé rồi khoan thai tìm chiếc xe sẽ đồng hành cùng mình trong ít phút nữa thôi...

...Trên xe vắng tanh không một bóng người ngoài tớ. Năm mươi ghế trống hoắc trống huơ. Sau một hồi lưỡng lự...3 bước: một...hai...ba tớ đã đứng trước chiếc ghế số 9. Thả lõng người tớ ngồi oạch xuống đó...{Êm dã man rợ...(!)...}

   Một hồi sau xe nóng lên khủng khiếp mồ hôi tớ nhễ nhại nhiễu lộp độp như một trận mưa đầu mùa...nếu rơi xuống ao chắc chắn đó sẽ là những bong bóng mưa đẹp tuyệt!

   Chờ gần một tiếng đồng hồ nhưng nỗi thất vọng cứ như không hẹn mà lại đến cùng lúc trong suy nghĩ của tớ và bác lái xe - chẳng có thêm một vị khách nào ngoại trừ tớ...Bác tài khẽ lắc đầu...đề ga...xe bắt đầu nhúc nhích dần tiến đến cổng chào...qua nó...rẽ trái. Và rốt cuộc rồi xe cũng đã lăn bánh trên đại lộ "Yêu Thương" - đường về quê tớ!

   
   Mèn ơi! Cả tháng nay các vấn đề thời sự tớ chẳng buồn refresh mỗi ngày nên mù tịch thông tin là điều dễ hiểu và không cần phải chứng minh cũng rõ - ngạc nhiên quá chừng khi đại lộ "Yêu Thương" giờ đã được tu sửa và nâng cấp thành tuyến đường cao tốc: một bộ mặt mới được gán vào nó - mặt đường phẳng lì rộng thênh thang xe chạy phăng phăng như những bóng ma trên đại lộ...

...Gió tạt tạt vào má tớ khiến mắt tớ cay xè...Tớ nhắm nghiền mắt lại rồi "" vào giấc ngủ (fall asleep) lúc nào cũng không biết nữa (hihi). Độ chừng 2 tiếng sau đầu tớ va vào cửa xe vì xe đang chạy trên đoạn đường xuống cấp thuộc một huyện nghèo không tên nào đó...Ui! Ui! Đau thấu Trời thấu Đất! Tớ tỉnh dậy ngay sau đó.

   
   Gì thế! (^^)

   Tầm mắt tớ giờ chẳng thấy đâu một thành phố ồn ào xô bồ chật chội. Dù cố tìm ngửi cái mùi khói xe bụi đường của chốn thị thành nhưng dường như ở cái nơi mà xe đang chạy qua thật không thể tìm đâu ra cái mùi khủng khiếp mà tớ vừa trình bày. Kìa! Tấm thảm vàng vàng kia chính là những cánh đồng đẹp óng ánh dưới cái nắng rất khỏe của tháng Năm lúc 2 giờ chiều... tớ thấy cả người rơm nữa! Thích thật. Dù bọn con trai trong lớp hay gọi tớ là "em gái quê"... nhưng với tớ thật hiếm hoi cho những lần đứng ở một góc đê nào đó ngửi mùi sữa non của lúa đang độ trổ đồng hay giang tay ôm lấy không gian thanh mảnh kia vào lòng mà vuốt ve tận hưởng. Vậy nên lần này tớ ngớ ngẩn trước một cánh đồng mang vẻ đẹp cơ bản như thế cũng không có gì lạ lùng khiến mây phải buồn gió phải hờn dỗi cả đúng không?...

   Ôi! Bên kia nữa - Là những cây phượng già...già lắm lắm rồi.

   Ở quê phượng không được trồng thành hàng thành dãy dọc theo các tuyến đường như ở thành phố. Với quê tớ nó hoang dã và mộng mị lắm...Sắc đỏ của phượng dễ dàng cắt một nhát ngọt ngào vào lòng những cô nàng yếu hú vía nào đó...chỉ vì phượng dịu dàng bên  dòng sông chiều hoàng hôn đỏ tía - Hay - đơn giản chỉ vì sắc đỏ đặc trưng của phượng tinh nghịch đáng yêu giữa phông nền thanh nhã của cây lá. Chính vì thế mà tớ yêu thiên lệch hơn về những cây phượng ở quê mình.

   Cảm xúc đang dạt dào bung nở từng hồi thành những âm thanh réo rắt kì lạ thì....KÉT...(xe thằng gấp) đầu tớ va vào ghế trước (màn 1 cảnh 2). Tớ loạng choạng như mụ bà say rượu. Ôi! Làm sao đây...đầu đau quá! (Tớ vò vò đầu rối cả mái tóc vốn dĩ rất mượt vốn dĩ rất đẹp của mình- hehehe)

•-         Xin lỗi cháu có sao không? Chú lỡ huốc mất một đoạn rồi cháu à...Chịu khó đi bộ một khoảng cháu nhé!

•-         Cháu...ổn....Không sao chú ạ. Tớ ậm ừ đáp.

   Tớ lơ ngơ bước ra khỏi xe. Một thoáng mất phương hướng tớ loay hoay tìm lối về "nhà".

   
   Bên đó rồi!

   Vậy là tớ đang bước những bước chân khỏe khoắn trên mảnh đất quê mình - tuy nghèo nhưng trong tớ quê hương này là nhất chẳng có nơi nào sánh bằng - tuyệt đối!

   Tớ hạnh phúc đặt chân lên con đường vào "thôn" (mùi của đất của quê nhẹ nhàng thoảng thoảng vào mũi tớ). Hai bên đường tán cồng to bản rợp mát cả lối đi...không gian này dễ chịu biết là bao!<